Pháp Luân Công và lợi ích xã hội (Phần 7)

Đi tìm pháp môn chân chính mà ông ngoại nhắc đến, may mắn đắc được Đại Pháp khó gặp: Pháp Luân Công.

Được sinh ra và lớn lên trong một gia đình tôn giáo ở thành phố Phủ Thuận, tỉnh Liêu Ninh, cô Khang Hiếu Cần từ nhỏ đã được ông ngoại cô kể rằng trong thời kỳ mạt thế sẽ có một vị Phật hạ giới , truyền dạy chân lý có 3 chữ , khuyên bảo mọi người làm việc tốt và cứu độ nhân loại . Tìm hiểu thêm về bài viết Khỏi bệnh nhờ Pháp Luân Công-chia sẻ của người từng bị ung thư hạch

tỉnh Liêu Ninh
Wahrzeichen von Liaoyang.JPG

Bạch tháp tại Liêu Dương, được xây dựng từ thời nhà Liêu, sau đó đã được xây dựng lại nhiều lần

Ở độ tuổi 20, cô từng tiếp xúc với những điều trong Phật giáo, cũng như đã từng học qua một vài trường phái khí công nhưng cô vẫn không có cảm thấy rằng Phật giáo là “miền đất tịnh độ” cũng như tìm được điều cô chân chính mong mỏi. Từ đó mà cô đã mất phương hướng trong một vài năm trời, kể cả khi được một người bạn giới thiệu một môn khí công vào năm 1996 nhưng cô vẫn không tin tưởng vì giai đoạn lúc bấy giờ trong số những môn khí công thịnh hành tồn tại những môn khí công chỉ đến để lừa tiền của người học rồi sau đó bỏ đi.

Dưới sự động viên của người bạn, cô Khang khi xem mới được một nửa bài giảng trong băng video thì cô đã nhận ra nguyên lý Chân – Thiện – Nhẫn chính là ba chữ đã được ông ngoại cô nhắc đến. Từ đó cô biết rằng mình đã tìm được một môn tu luyện Phật Gia chân chính.

Trong gia đình cô, từ mẹ cô, anh trai cho đến ba người chị gái của cô đều trở thành học viên của Pháp Luân Công. Tất cả mọi người đều thu được lợi ích từ việc tu luyện Đại Pháp, đơn cử là trường hợp của mẹ cô, vốn dĩ trước đây hàng ngày phải uống hàng vốc thuốc, tình trạng đau ốm bệnh tật thường xuyên của bà diễn ra thường xuyên đến mức các bác sỹ địa phương đều biết rất rõ về bà. Tất cả bệnh tật làm cho cơ thể bà khó chịu giờ đây đều biến mất .

Từ một người khó tính dần dần trở thành một người dễ tính và biết quan tâm đến người khác.

Sống tại Bắc Kinh là trường hợp của bà Trương Mậu Lam, 67 tuổi. Trước đây bà thường rất ương ngạnh và khó gần, nhưng kể từ sau khi tu luyện Pháp Luân Công, bà dần trở thành một người dễ tính và chu đáo. Cũng nhờ tu luyện, mà bà đã cải biến rõ rệt về tính tình , nổi bật là một người hàng xóm mà bà đã không nói chuyện trong hàng chục năm, hiện nay bà đã trò chuyện với họ và xin họ bỏ qua cho bà.

Theo chiều kim đồng hồ từ bên trên: Thiên An Môn, Thiên Đàn, Nhà hát lớn quốc gia, và Sân vận động quốc gia Bắc Kinh
Theo chiều kim đồng hồ từ bên trên: Thiên An Môn, Thiên Đàn, Nhà hát lớn quốc gia, và Sân vận động quốc gia Bắc Kinh

Vì bệnh tình của mình vốn mắc phải như viêm phế quản, viêm khớp và cứng vai bên bà Trương vốn dĩ rất sợ trời lạnh vì khi đó thì các triệu chứng của bà càng tồi tệ hơn. Vào mùa đông thời điểm bà may mắn đắc được Pháp Luân Công thì trời vốn dĩ đã lạnh thì lại càng lạnh hơn. Tuy nhiên, và một hôm khi thời tiết chuyển sang mùa Xuân , bà đột nhiên nhận ra rằng các triệu chứng vốn dĩ tồn tại trong mùa đông nay đã tan biến đi. Một điều đáng ngạc nhiên hơn là trong mùa Đông đó , thay vì phải chịu đựng những cơn đau đớn hành hạ thì bà lại không hề cảm thấy đau, trái lại lại cảm thấy khoẻ hơn cả thanh niên và tràn đầy năng lượng.

Năm 2006, người em út của bà bị đột quỵ, bà đã đến bệnh viện ngay ngày hôm sau khi được bệnh viện thông báo về tình trạng sức khoẻ của em mình. Cảnh tượng mà bà chứng kiến là ông ấy bị bất tỉnh và cơ thể được nối với hàng trăm ống xông. Bà đã bật các bài giảng của Sư Phụ trong Pháp Luân Công cho em mình nghe và điều kỳ lạ đã xảy đến: em ông sau đó đã tỉnh dậy và còn đòi ăn một chút gì đó.

Sau khi ra viện, em của bà vẫn trong tình trạng bị bán liệt. Một hôm , bà Trương đã cho ông nghe một bài giảng Pháp. Đêm đó , ông thức dậy để đi vệ sinh, nhưng sau khi từ nhà vệ sinh trở ra, ông và bà cũng đến trước mẹ của mình và thật kỳ diệu là chỉ sau một thời gian ngắn mà ông đã hoàn toàn hồi phục chức năng!

May mắc đắc Đại Pháp, cuộc đời đã trở nên tươi đẹp

Sinh sống tại tỉnh Hắc Long Giang, thành phố Hà Bắc là bà Tằng Thục Linh. Trong một dịp đến một ngôi đền thì bà được một nhà sư trong ngôi đền này gợi ý rằng bà nên bỏ tiền công đức cho ngôi đền, và bà sẽ được càng nhiều phúc báo tương ứng với số tiền công đức đã bỏ ra. Ông ta cũng dạy bà một số điều khác như mang một số tượng Phật về nhà để thờ cúng v.v…

ハルビン極楽寺境内4.jpg
Chùa Cực Lạc (极乐寺) tại Cáp Nhĩ Tân được xây dựng từ năm 1921 đến 1924

Vì lòng tin của mình đặt vào nơi không đúng chỗ mà bà đã phải gặp nhiều khổ nạn . Những bài vị và các bức tượng khi được bà mang về nhà và thắp hương thì đằng sau chính là những linh thể cáo chồn và rắn. Bọn phụ thể này ngang nhiên đến nhà bà và có vài con còn gắn lên cả thân thể của bà, bọn chúng còn khiến cho bà đi ra ngoài chữa bệnh.

Bà đã vô cùng hoảng sợ và khi muốn vứt những bức tượng và bài vị đi nhưng không được vì chúng đã hành hạ và khiến bà đau khủng khiếp khi những ý nghĩ muốn vứt chúng đi chỉ vừa loé lên. Tình trạng này chỉ hết khi mà bà phải quỳ xuống cầu xin tha thứ và hứa sẽ không vứt chúng đi nữa. Kể từ đó bà rơi vào tình trạng rất đáng sợ, sống mà như chết.

Trong một dịp vào năm 1996, nhờ sự tận tình giới thiệu và chia sẻ của một vị học viên Pháp Luân Công trong một lần bà quan sát một nhóm học viên đang luyện công ngoài trời. Ban đầu mặc dù bà còn rất do dự vì ngại bọn linh thể xấu xa ở nhà sẽ hành hạ bà không cho bà học, nhưng nhờ sự giúp đỡ, động viên từ vị học viên kia mà bà đã được nhận một quyển Chuyển Pháp Luân.

Đêm hôm đó bà Tằng đọc xong cuốn sách và bà đã khóc rất nhiều lần. Bà dường như ngộ ra rằng Pháp Luân Công là một pháp môn chân chính mà bà đã tìm kiếm bấy lâu và rằng Sư phụ Lý là Sư phụ thực sự của bà. Bà quyết tâm trở thành một học viên kiên định.

Điều kỳ lạ đã xảy ra. Những linh thể ở nhà bà đã biến mất, và kể cả những phụ thể trên người bà cũng vậy. Bệnh tật của bà đã khỏi và bà nhận ra rằng mình chưa bao giờ cảm thấy khỏe hơn. Kể từ đó, bà không còn thờ cúng những phụ thể tà ác đó nữa.

Khi bà lập gia đình, gia đình bà phải sống trong một tầng hầm ẩm ướt mốc meo và tăm tối, vì khi đó bà và chồng đều rất nghèo, căn hộ này chính là được mẹ chồng bà trả tiền thuê giúp. Trong thời gian mang thai , bà đã phải làm việc rất vất vả vì vốn dĩ không có khoản tiền tiết kiệm nào cả. Thậm chí vài ngày trước khi sinh, bà đã còn phải vác một bình ga lên nhà để đảm bảo mùa Đông sẽ không bị cóng.

Sau khi trở thành học viên, bà luôn cố gắng đạt tiêu chuẩn của một học viên. Bà đã không cằn nhằn chồng vì ông nghiện rượu và tiêu toàn bộ số tiền vào rượu. Trái lại bà còn nhận lãnh trách nhiệm chăm sóc và gánh vác gia đình.

Bà Tằng còn đề nghị bán cả căn hộ mình đang sống vào thời điểm gia đình anh chồng chuyển sang sinh sống ở một thành phố khác, vì họ không có đủ sinh hoạt phí để duy trì cuộc sống ở nơi đây. Còn riêng mình, bà đã thuê một căn hộ khác để bà và con ở, bà làm được những điều này vì bà chiểu theo những điều được dạy trong Pháp Luân Đại Pháp.

Leave a Comment

Bitnami